CÂU CHUYỆN VỀ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ

12 năm chính thức bước vào con đường đào tạo, đào tạo Kỹ năng mềm. Đúng là Kỹ năng mềm đã làm cho chính bản thân tôi được mềm đi: mềm tính cách, mềm trái tim, mềm về phong cách, mềm nhẫn nhịn, mềm bao dung….

Cái mềm ấy đã hỗ trợ, đã giúp đỡ không biêt bao nhiêu người. Số lượng khó đếm được. Học viên mà tôi vinh dự được gặp họ là những người có hoàn cảnh khác nhau, độ tuổi khác nhau độ tuổi nhỏ nhất là từ 6 và lớn nhất là 80., quan điểm khác nhau, văn hóa khác nhau. Có học viên là hiệu trưởng của các trường tiểu học ở Miền Tây, Thầy cô mỗi ngày đến trường đều phải lội suối, có những giáo viên phải đi huy động học viên đi học,  hay học viên của tôi là người Phụ nữ hi sinh cá nhân để được vào làng trẻ chăm sóc các con bị gia đình bỏ rơi,  là anh lái xe công nhân, lái xe trở hàng, lái taxi, lái xe khách, lái xe ôm, là bác thương binh, là … và học viên của tôi là những người có vị trí cao trong xã hội và là những người có tầm ảnh hưởng lớn Việt Nam.

Thành quả sau quá trình đào tạo của các bé tự kỷ

Đại đa số họ học tôi trong trạng thái BỊ ĐI HỌC chứ không phải ĐƯỢC ĐI HỌC hay CHỦ ĐỘNG ĐI HỌC. nên việc phải thuyết phục họ tham gia chương trình đã khó, để hiệu quả còn khó hơn rất nhiều
Rồi có 3 tháng tôi dừng công việc đào tạo bên ngoài mà chỉ tập trung đào tạo bạn ĐẶC BIỆT (trẻ có hội chứng Phổ tự kỷ). 3 tháng đó tôi đã dốc hết sức mình để đào tạo, để yêu thương các con và hạnh phúc khi các con tiến bộ. Sức khỏe của tôi dần dần không ổn bởi nhiều yếu tố đã dẫn đến tôi bị lao lực. Dừng lại 1 thời gian để điều trị, trong thời gian đó tôi nghĩ mình đi làm thuê hay mình mở riêng trung tâm. Ngẫm lại quá trình trước, mỉm cười vì trao nhiều giá trị, vậy là tiếp tục hành trình KỸ NĂNG MỀM là mở ra Tâm Việt Hà Thành.
khó hơn rất nhiều

Ngày 08 tháng 03 năm 2018 Tâm Việt Hà Thành ra đời.Trụ sở: Tầng 2 Toàn nhà B 347 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội.

Với khẩu hiệu:” Vui làm việc – Yêu cống hiến – Nguyện phụng sự” 

Hôm nay, khi viết lên câu chuyện này, là lúc tôi đã tự tin bước đi mạnh mẽ trên con đường mình chọn, con đường này còn nhiều chông gai bởi bản thân tôi phải nỗ lực, nhưng tôi tin rằng, tôi làm được.
Tôi cảm ơn Bố Mẹ và 2 chị là người cho tôi đức tính chăm chỉ, Bố của hai con tôi cho tôi đức tính bao dung, yêu thương, hi sinh, tài chính, tinh thần, vật chất, 2 con cho tôi tính cách mạnh mẽ, sống tích cực. Gia đình Nội cho tôi đức tính chăm sóc, ân cần. Thầyy Cô cho tôi đức tính luôn học hỏi, bạn bè cho tôi đức tính đồng đội, đồng nghiệp cho tôi đức phục vụ, và mọi người cho tôi nhân cách, kỹ năng vượt khó. Tôi cảm ơn những người tạo cho tôi áp lực, tạo cho tôi sóng gió, thậm chí còn làm tổn thương.. những trải nghiệm đó đã làm cho tôi quyết định con đường KỸ NĂNG MỀM – KỸ NĂNG SỐNG.

những hình ảnh ở bên gia đình